Hà Nội, ngày 24-08-2017

Chiều mùa hạ

24/08/2016 11:02 | 0
Với đám trẻ con, thời gian của một ngày bao giờ cũng rất dài. Những buổi chiều mùa hạ cứ nhẩn nha trôi qua như những đám mây trắng bông trên bầu trời cao rộng, thủng thẳng biến hình như nụ thành hoa, như hoa thành quả.

Rất nhiều buổi chiều mùa hè của tôi đã bắt đầu từ rất sớm, sau giấc ngủ trưa “lấy lệ” để trèo lên nóc nhà mái bằng, nấp sau lùm lá mít, mặc cho cái nóng hun đốt từ trên trời phả xuống, từ mái xi măng hấp lên. Và tôi đã ngắm mê mải những đám mây bay đến từ bốn phía chân trời. Thích nhất là những buổi chiều chân trời đầy mây ngũ sắc. Mây bung nở từng chùm như đang trồng một vườn hoa rực rỡ, gối lên sườn núi và trải dài ra ngút mắt. Có những mảng mây-hoa đỏ ối, có những mảng lại tím sẫm hoặc xanh lơ, vàng rực hay trắng tinh và điểm những diềm đen đen, xam xám. Rồi tất cả lại loãng đi, nhòa ra thành hàng trăm hàng nghìn màu biến thể khác khiến đứa trẻ tôi tiếc nuối như thể vườn hoa của chính tôi trồng đã bị ai tàn nhẫn nhổ bỏ đi.

Còn buổi chiều nào trời chợt đổ mưa rào, mây kéo đến ầm ầm, vần vũ như kéo theo cả những âm binh âm tướng, cả ngựa xe quân lính với hình thù kỳ dị khiến tôi sợ thót cả tim. Rồi gió giật đùng đùng, rồi sấm chớp đoàng đoàng, chói lòa rạch nát các đám mây đen trĩu nước. Sau mưa thể nào cũng có cầu vồng. Cầu vồng bảy sắc đến từ đâu không rõ, một đầu khuất trong những đám mây dông còn sót lại, còn một đầu như cắm thẳng xuống cánh đồng dưới chân núi, làm cả một vùng xung quanh sáng rực lên bảy sắc màu rạng rỡ tinh khôi. Chẳng biết tôi và cả những đứa trẻ trong xóm nghe ai bảo chân cầu vồng cắm xuống đâu là chỗ ấy có vàng, chỉ có vàng mới có thể phát sáng chói lòa như thế. Tôi đã từng ước ao đến cháy bỏng là chạy ngay từ nóc nhà mái bằng xuống, bon bon sang thẳng cánh đồng xa kia với một chiếc... cuốc để đào xới dưới chân cầu vồng xem, có khi được cả hũ vàng không biết chừng. Tuy vậy, đầu óc non nớt lúc bấy giờ của tôi cũng kịp cản bước chân tôi lại. Nhìn cầu vồng gần và nhỏ thế thôi nhưng có khi chân nó trải rộng xa tít phía chân trời. Và cầu vồng cũng biến đổi nhanh lắm, biết đâu khi chạy hết hơi sang đến nơi nó lại "thu chân" rồi thì sao? Thế là, hết lần này đến lần khác, cứ hễ mưa là chúng tôi lại ngóng cầu vồng, với một niềm ước ao và ấm ức vô chừng là chưa khám phá được hũ vàng dưới chân cầu vồng đầy bí ẩn ấy.

Có những buổi chiều, trời trong văn vắt đến độ không có một gợn mây. Biết là ngồi chờ mãi cũng không thấy, tôi bèn chạy lên dãy núi đất sau thị trấn. Trên một mỏm núi, bầy trẻ trâu đang thả diều, những con diều tự chế đủ hình thù, màu sắc đang lượn phần phật cùng với gió. Tôi thích nhất là những con diều được làm bằng giấy vở học sinh, trắng tinh và đơn giản hình vành trăng khuyết. Trên cái nền trời xanh thẳm, con diều bắt sáng lấp lánh như mảnh trăng con mọc sớm phía chân trời. Bỏ xa lũ trẻ ồn ào, tôi đi tìm những khóm sim mua. Ở vùng trung du, sim mua là đặc trưng. Cứ cuối tháng tư, trên đường đi học thấy hoa mua tím biếc nở là biết mùa hè đã về. Hoa mua nở sớm, vẻ đẹp của nó nhiều phen làm tôi la cà tham hái mà lạc chân đi quá xa, chạy đến trường có khi muộn cả buổi thi học kỳ. Độ nửa tháng, một tháng sau hoa sim mới nở. Sim nở là lúc chính thức kết thúc năm học, học sinh tất thảy được nghỉ hè.

Vào buổi chiều muộn, hoa mua trên bốt Núi Đôi đã cụp lại thành búp. Ấy là lúc kết thúc một đời hoa ngắn ngủi chỉ nở trong có một ngày. Hoa sim thì kéo dài được đến 2, 3 ngày. Màu hoa cũng phai dần từ khi nở đến lúc tàn. Ban đầu là tím nhạt, rồi thì hồng phai, và cuối cùng là nguyệt bạch. Sim tàn không cuốn các cánh hoa lại, trở về trạng thái gần như lúc chưa nở như mua mà sẽ lả tả từng cánh rụng xuống đất. Từng gốc sim trắng sáng những cánh hoa rơi như gom lại chút ánh sáng cuối ngày. Và thể nào dù thương thì thương, tôi cũng phải guồng chân mà chạy về nhà cho kịp bữa tối nếu như không muốn bị ăn cơm với... mắng.

Những buổi chiều mùa hè xa xưa và cả chiều hè nay cũng chỉ có ngần ấy tiếng đồng hồ thôi, sao thấy cứ khác nhau vời vợi.
Hương Thị
Từ khoá:
Bình luận
  • Chọn ngày:
  • /
  • /