Hà Nội, ngày 20-04-2021

Hai tiếng ''Hà Nội'' như có gì đó chạm vào tim tôi... (*)

13/02/2021 06:10 | 0

(HNMCT) - “Hà Nội trong tôi” là tên cuộc thi viết (bằng tiếng Việt và tiếng Anh) do Liên hiệp Các tổ chức hữu nghị thành phố Hà Nội phát động dịp kỷ niệm 1010 năm Thăng Long - Hà Nội vừa qua, với mong muốn tạo cơ hội cho bạn bè quốc tế và người Việt Nam sinh sống ở nước ngoài bày tỏ tình cảm đối với Thủ đô Hà Nội, qua đó tăng cường hiểu biết về thành phố ngàn năm văn hiến, Thành phố Vì hòa bình. Hànộimới Cuối tuần Xuân Tân Sửu trân trọng trích giới thiệu 2 bài viết (bằng tiếng Việt) của 2 tác giả người nước ngoài tham gia cuộc thi.

Khi nghe hai tiếng “Hà Nội” như có gì đó chạm vào tim tôi, khiến nó thổn thức và rung động lạ thường. Không phải người Hà Nội theo cái cách là người được sinh ra, lớn lên tại đây, nhưng không biết từ bao giờ tôi đã nghĩ Hà Nội chính là quê hương thứ hai của mình, bởi đó là nơi tôi được học những chữ tiếng Việt đầu tiên, nơi tôi đang sinh sống và làm việc. Hà Nội cất giữ cho riêng tôi những kỷ niệm của thanh xuân và trưởng thành. 9 năm không phải là quãng thời gian dài nhưng đủ để đánh dấu những cột mốc cho một đời người, và đó chính là quãng thời gian tôi được sống cùng Hà Nội.

Nhớ lần đầu tiên khi đặt chân đến Hà Nội, ấn tượng của tôi về Thủ đô ngàn năm văn hiến là thành phố được phủ màu xanh tươi của cây cối với rất nhiều hồ nước tràn đầy sức sống, hơn nữa là một thành phố vô cùng yên bình, cho đến bây giờ cảm nhận đó vẫn in đậm trong tiềm thức của tôi...

Tôi thường thích lái xe máy lượn lờ phố xá và cũng chính nhờ thế tôi có thể thuộc hết đường phố Hà Nội. Năm thứ tư đại học, khi được học về lịch sử Việt Nam, tôi rất bất ngờ khi biết tên những con phố ấy chính là tên những anh hùng dân tộc như Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Võ Thị Sáu, Quang Trung...

Tôi rất ấn tượng về văn hóa chợ cóc ở Hà Nội. Ngoài việc thực phẩm ở chợ vừa rẻ vừa tươi, tôi còn có thể giao lưu với những người bán hàng, có lẽ do tôi nói được tiếng Việt nên mỗi lần mặc cả thường được mua hàng với giá ưu ái.

Khi còn là sinh viên năm cuối, tôi đã đi dạy tiếng Anh. Trong lúc chờ lên lớp tôi thường ngồi quán trà đá vỉa hè. Quả thực nói chuyện với những người bán hàng nước rất thú vị. Môn học tiếng Việt tôi thích nhất đó là thành ngữ, tục ngữ, nhưng để hiểu ý nghĩa sâu xa của từng câu, tôi phải tiếp xúc nhiều với người dân bản xứ, nhất là những người lớn tuổi...

Quê hương tôi không có hồ nước nên khi đến Hà Nội - một thành phố có rất nhiều hồ, tôi bị choáng ngợp và yêu ngay từ lần gặp đầu tiên. Tôi yêu hồ Hoàn Kiếm mang tính biểu tượng là trung tâm Thủ đô, nơi có truyền thuyết lịch sử gắn với hình ảnh tháp Rùa. Tôi yêu hồ Tây, điểm đến lãng mạn, lộng gió với cảnh hoàng hôn khiến người nhìn phải thổn thức thốt lên rằng: “Ôi! Tuyệt đẹp làm sao!”. Tôi thường cùng bè bạn ngồi bên con đường ven hồ Tây để chuyện trò, ngắm cảnh, cảm giác thật gần gũi với thiên nhiên. Đôi khi tôi lại thích ngồi một mình ở góc hồ, bên trái dừa tươi và ngắm nhìn toàn cảnh, cảm nhận cuộc sống xung quanh, với tôi điều đó cũng thú vị vô cùng!

Có những lúc muốn trốn khỏi khói bụi ồn ào, tôi xuống chân cầu Long Biên, ngồi bên bờ sông Hồng, ngắm nhìn ánh đèn của những tòa nhà cao tầng bên kia sông, nhìn dòng xe đi lại, ngắm đoàn tàu chạy vút qua cây cầu trăm tuổi, rồi nhìn dòng nước cuộn trôi, nghe tiếng sóng vỗ dào dạt. Quả thật Hà Nội như hiểu tôi muốn gì và đã dành tặng riêng tôi một không gian riêng tư, tuyệt vời đến thế!

Tôi cũng giống như nhiều người khác, đều lặng đi khi Hà Nội vào thu. Mùa thu Hà Nội đặc biệt lạ thường, không giống bất cứ nơi nào trên toàn lãnh thổ Việt Nam. Tiết trời thu tuyệt đẹp, dễ chịu, thanh mát khiến lòng người cũng nhẹ nhàng, tươi vui. Hương hoa sữa nồng nàn trong gió như khơi gợi hoài niệm từ quá khứ. Càng gắn bó lâu với Hà Nội, tôi càng thấy yêu mùa thu thật nhiều, càng cảm nhận rõ nét sự độc đáo của mùa thu Hà Nội. Trong không khí mùa thu mà dạo bước trên con phố Phan Đình Phùng thì quả thực là một cảm giác hoàn hảo, khó diễn tả bằng lời...

Là người yêu hoa, tôi thường mua hoa về cắm trong nhà hằng tuần. Điểm thú vị ở Hà Nội là mỗi mùa lại có một loài hoa đặc trưng, điều này được thể hiện rõ trong lời bài hát Hà Nội - 12 mùa hoa của nhạc sĩ Giáng Son.

“Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An” là câu thơ nói về sự thanh lịch của người Hà thành. Tôi có thể cảm nhận điều đó rõ nhất trong giọng nói. 9 năm sinh sống tại Thủ đô và được trải nghiệm rất nhiều nơi ở Việt Nam, tôi có thể phân biệt được giọng nói vùng miền, địa phương và giọng người Hà Nội gốc. Âm điệu nhẹ nhàng, dịu dàng, êm ái, “tròn vành rõ chữ” là những gì tôi có thể cảm nhận được sự khác biệt giữa người Hà Nội gốc và người địa phương khác.

Về ẩm thực, quả thật với trường hợp của tôi thì khó có thể thưởng thức được hết đặc sản tiêu biểu của Hà Nội. Tôn giáo của tôi không cho phép ăn thịt lợn, mà người Việt Nam nói chung thường chế biến nhiều món ăn từ thịt lợn. Tôi biết nem rán là món ăn truyền thống của Hà Nội, được rất nhiều người Việt Nam cũng như bạn bè quốc tế ưa chuộng, nhưng vì có thịt lợn nên tôi không thể ăn. “Cái khó ló cái khôn”, tôi đã nghĩ cách tự chế biến ở nhà, thay thế thịt lợn bằng thịt bò và khi thưởng thức, tôi cảm nhận được vị thơm ngon, đậm đà của nem rán Hà Nội. Tôi cũng thường ghé Bát Đàn ăn bún riêu cua, đến Phùng Hưng ăn phở bò, rồi ăn phở gà trộn phố Hàng Hòm, nộm bò khô ở phố Hồ Hoàn Kiếm hay tụ tập bạn bè đến Thi Sách để quây quần bên nồi lẩu bò nhúng dấm.

Một đặc sản khác gắn liền với đời sống của người Hà Nội mà tôi rất ấn tượng, đó chính là cốm - một món quà của lúa non. Cốm có cái vị rất đồng điệu với một món ăn ở quê hương tôi, khác một điều là cốm được làm từ lúa (nước) non, còn món ăn ở quê tôi được làm từ lúa mì non, nhưng đều có cái vị thơm thơm, ngọt béo. Quả thật, Hà Nội có bao nhiêu đặc sản như níu giữ vị giác con người, khiến thực khách không thể nào quên.

Sau khi tốt nghiệp Khoa Việt Nam học, Trường Đại học Hà Nội vào tháng 6-2016, tôi trở về Palestine để làm việc. 9 tháng ở quê nhà, tâm hồn tôi như chia làm hai nửa, một nửa ở Palestine và một nửa ở Hà Nội. Sau 9 tháng nhớ Hà Nội da diết, tôi biết rằng tình yêu tôi dành cho Hà Nội lớn đến nhường nào. Do vậy, tôi đã quyết định quay lại Hà Nội và sẽ gắn bó với Hà Nội lâu hơn nữa. Đến thời điểm hiện tại, tôi có thể khẳng định rằng: Hà Nội chính là quê hương thứ hai của mình!

Saleem Hammad
(quốc tịch Palestine - giải Nhất)

                                                     

(*): Tít bài do Báo Hànộimới đặt.

Saleem Hammad
Bình luận
  • Chọn ngày:
  • /
  • /